Vincenne thơ mộng

Trích "Paris vườn văn thơ" - sách "Venise và những cuộc tình Gondola":

Mỗi lần quay lại Paris, tôi đều náo nức tìm đến với những khu vườn tĩnh lặng, chẳng cần Luxembourg của Anatole France hay Tuilerie rộng lớn với bao nhiêu du khách giữa trung tâm kinh thành, tôi thích nhất khu rừng nhỏ Vincenne. Người ta không gọi là vườn vì cây cối ở đây mọc tự nhiên, không có những pho tượng trầm mặc cũng chẳng có vòi phun nước lộng lẫy. Vincenne có một cái hồ thiên nhiên nho nhỏ với nào thiên nga, vịt xám, le le. Bà mẹ nuôi Michou của tôi sống gần đấy có cái thú đem vụn bánh mì ra phân phát cho chúng. Tôi thấy lòng vô cùng bình an được ngắm đàn thủy cầm tung tăng bơi lội và những cụ già cùng trẻ nhỏ hào phóng vung tay ban phát thức ăn. Những con quạ, chim chóc và cả các chú sóc bé bỏng từ trên các nhánh cây cũng sà xuống nũng nịu đòi quà. 


  next page >