Mơ màng “Cung đường vàng nắng”

Một tâm trí hay mơ màng, đôi chân thích xê dịch và dễ dàng “chết” vì sự lãng mạn là những điều tôi có. Vì vậy, khi thấy “Cung đường vàng nắng” của Dương Thụy – tác giả cuốn sách “Oxford thương yêu” tôi mê mẩn, thì không thể rời mắt khỏi có lẽ là điều đương nhiên. Để quyết định mua cuốn sách này trong khi mùa thi sắp đến là cả một sự khó khăn lớn. Nâng lên đặt xuống, hỏi ý kiến bạn bè về cuốn sách… Chỉ cần một tin nhắn trả lời như-ý-tôi, cuốn sách ngay lập tức được chọn không đắn đo. Và tôi thật may mắn khi không phải hối tiếc về quyết định ấy – quyết định “Cung đường vàng nắng”.

Thật sự khi bắt đầu đọc, tôi hơi thất vọng vì dễ dàng nhận ra hình tượng nhân vật và mô tuýp câu chuyện quen thuộc trong truyện của Dương Thụy, nhưng càng về sau, “Cung đường vàng nắng” càng hé lộ ra nhiều điểm riêng thú vị.

Như nhiều nhân vật của Dương Thụy, Phương Vy là cô gái hiện đại có tài, vẻ ngoài không “sắc nước hương trời” nhưng xinh xắn, vừa luôn muốn thoát ra khỏi những chuẩn mực cũ vừa rất Việt Nam. Vy cũng khá tự tôn về tình trạng…ế của mình, mặc mẹ cô ca cẩm, Vy vẫn chẳng thèm đếm xỉa tới. Cách nói chuyện và tự thoại của Vy khá…cắc cớ, ngoài miệng hơi bất cần nhưng suy nghĩ bên trong lại đang đầy hoang mang, mâu thuẫn với những gì đang nói.

Đương nhiên, cô gái này của Dương Thụy không thể thiếu câu chuyện tình yêu với anh chàng Jean ở trời Tây, cộng thêm Quang – một Việt kiều theo đuổi Vy, làm “kỳ đà cản mũi”. Tuy Quang không phải nam chính cho câu chuyện tình lãng mạn lại đóng vai “phản diện” nhưng không hiểu sao, với tôi hình tượng nhân vật Quang khá ấn tượng và thực tế, đặc biệt là cách anh “tố cáo” tất cả những suy nghĩ của Vy, bằng sự từng trải đủ dày và một chút tinh quái.

Còn Jean là nhân vật chàng trai người nước ngoài khiến tôi ấn tượng nhất. Ở Jean không có lối sống phóng khoáng, nét đẹp hút hồn, vẻ ngoài bảnh bao thường thấy ở những nhân vật tương tự của Dương Thụy. Gần như ngược lại, nhờ anh mà tôi biết một người Bỉ “điển hình” là người thật thà, mộc mạc, chân thành, thậm chí có chút “khù khờ” như những gì người châu Âu thường nói về họ. Thực ra, không phải người Bỉ khờ khạo mà họ đề cao sự trung thực, thẳng thắn, và suy nghĩ rất thực tế. Cách Jean tỏ tình với Vy cũng thế, đơn giản mà dễ thương quá đỗi. Anh nói với Vy rằng anh biết Quang đang theo đuổi cô, cô nên rõ ràng với tình cảm của mình, người Bỉ không thích chuyện tay ba, thường sẽ có một người tự rút lui, và người đó sẽ không phải là…anh. Vài câu ấy thôi, tôi đọc đi đọc lại tới chục lần. Chỉ cần thế, không ồn ào, phô trương hay cầu kì, rất giản đơn nhưng đủ làm người con gái bất ngờ và hạnh phúc.

Những điều làm người ta ghi nhớ thường là những gì làm họ đồng cảm, suy ngẫm, thậm chí cảm thấy đau. Cũng là bối cảnh lãng mạn ở châu Âu, cũng có gánh nặng tiền bạc, áp lực công việc, học tập, và khó khăn trong những ngày đầu làm quen với cuộc sống mới đè lên vai cô gái trẻ, như nhiều tác phẩm khác, nhưng ở “Cung đường vàng nắng”, qua câu chuyện của Vy và gia đình, tôi thấy nhiều thứ trước giờ vô tâm không ngẫm đến, phải chăng cũng tới lúc thay đổi chúng?

Có lẽ không ai có thể phán xét tính đúng sai của một quan niệm, suy nghĩ đã thành đặc trưng của một nền văn hóa. Có những thứ dù thuộc về truyền thống nhưng không phù hợp cũng cần được thay đổi.

Cuối truyện, một kết thúc mở có hậu. Và thêm một điều trong những tác phẩm của Dương Thụy mà tôi luôn thầm cảm ơn: trong tôi châu Âu lại thao thức, là động lực cho tôi cố gắng, tìm kiếm cơ hội đến với nơi ấy. Tôi vẫn đợi tác phẩm tiếp theo của Dương Thụy để tiếp tục được ngao du ở một miền đất mới, cùng những trải nghiệm thú vị và một câu chuyện tình yêu.

Minh Sao


< previous page