Lời nói đầu

Sau thành công của “Venise và những cuộc tình gondola”, nhiều độc giả khuyến khích tôi viết tiếp về những chuyến đi của mình. Viết du ký là một trong những trang viết… vất vả nhất. Không phải như mọi người nghĩ, được đi đây đi đó, chỉ cần ngồi nhớ lại là có thể viết ra dễ dàng. Những cảm xúc còn tươi mới quá thì chưa đủ “thấm” để viết, còn nếu chuyến đi đã qua lâu rồi, tôi cũng chẳng còn nhớ tên các địa danh. Viết du ký về một thành phố nào đó chỉ khoảng hai trang nhưng tôi sẽ mất thời giờ bằng sáng tác một truyện ngắn dài năm trang.
Ngoài ra, về sau này khi đã có dịp đi nhiều nơi, cảm xúc trong tôi cũng “chai” đi. Các thành phố châu Âu đa phần đều giống nhau, nơi nào cũng có các giáo đường, tháp chuông, một dòng sông lượn qua, những chiếc cầu xinh xắn, hàng đèn đường lãng mạn... Còn châu Á tôi đi khá nhiều nhưng có lẽ vì cùng một dạng thời tiết, cùng nhìn một dạng người da vàng mũi tẹt giống mình, tôi “mất hứng”. Tôi không thể viết theo kiểu “có sao kể vậy” như trong cuốn “Venise và những cuộc tình gondola”, cũng không thể “tô vẽ màu mè” gì ngoài sự thật đã trải qua.
Vậy bạn sẽ đọc được gì mới mẻ hơn trong cuốn sách đang cầm trên tay? Tôi sẽ kể bạn nghe về… những mùa trong năm. Đừng vội thất vọng, thời tiết đóng vai trò rất quan trọng trong các chuyến đi. Nếu đang xuân nồng, nhất định bạn sẽ dễ si tình ai đó trong khung cảnh mới lạ. Nếu là mùa hè ấm áp, bạn nhận ra cuộc đời cần phải rong chơi. Nếu bạn đến châu Âu vào mùa thu, nhìn những chiếc lá đổi màu rồi dần rụng theo những cơn gió thoảng, bạn chợt đòi làm thơ. Nếu bạn đi xa nhà vào mùa đông giá lạnh, bạn phải suy tư gì đó dù bạn không thích làm triết gia tí nào.
Vậy bạn hãy cùng tôi lang thang khắp bốn mùa: Hãy đến con đường tình Paris khi xuân về! Hãy ghé qua Luân Đôn vào mùa hạ mà nghe mọi người… nói tiếng Pháp! Hãy đến Yverdon-les-bains vào dịp thu vàng lãng mạn! Và hãy lắng lòng với những suy tư nếu đặt chân đến thung lũng sông Loire một ngày đông tàn.
Thế giới này rộng lớn và tràn đầy tình thân ái, hãy lên đường bạn nhé, bạn cũng sẽ được “thối lại nụ hôn” nơi những miền đất xa lạ mà mến yêu…
Dương Thụy
(Sài Gòn, Xuân 2011)
 


  next page >