NHẮM MẮT THẤY PARIS – DƯƠNG THỤY

Cảm giác là điều cuối cùng và cũng là điều mà chúng ta nhớ nhất sau mỗi thời khắc lịch sử của cuộc đời. Cảm giác đó có thể là sau khi nhận được một giải thưởng lớn, lần đầu tiên nhìn thy thn tượng , cm giác ca tình yêu sét đánh hay có thể là cảm giác của nụ hôn đầu tiên… Con người là động vật sống có tình cm, cm giác là th thuc v tình cm nhiu hơn là lý trí nên cái người ta nhớ hơn cả chính là những cảm giác sau mỗi câu chuyện cuộc đời.

Cun sách “Nhắm mắt thấy Paris” của Dương Thụy mà tôi vô tình đọc được đã mang li cho tôi cái cm giác như thế, cảm giác trọn vẹn sau khi đọc xong một cuốn sách và hiểu được điều gì đó về cuộc đời, về con người và về sự trưởng thành mà những người ở độ tuổi như tôi sắp trải qua. Nó cũng như cuốn sách “Anh có thích nước Mỹ không?” của Tân Di Ổ, một tác giả người Trung Quốc, xã hi TQ đúng là chẳng khác gì xã hi Vit Nam, t b máy chính ph, trường đại học, những câu chuyện ở trong đó, con đường tìm kiếm s nghip và lý tưởng của giới trẻ, cả những mưu mô thủ đoạn trên con đường sự nghiệp của những người trẻ ấy. Hơn cả chính là tình yêu, điều mà ở đâu cũng giống nhau, đặc biệt là ở các nước Á Đông, từ văn hóa, tập tục tới quan niệm sống, vì ging nhau nên nhng câu chuyện xảy ra ở những khu vực này cũng có màu sắc và mùi vị tựa nhau, chỉ có điều người thể hiện thì khác nhau nên mi có s so sánh, cun nào ni tiếng hơn cuốn nào.

Truyện “Nhắm mắt thấy Paris” thiên về khắc họa tính cách, hành động và những biến cố xy ra trong cuc đi ca mi nhân vt, mt s truyn ngôn tình Trung Quc tôi đã tng đọc trước thì khác, nó thiên v miêu t ngoi hình ca nhân vt, tính cách thì thường lý tưởng hóa và điển hình, ngoi hình thì luôn luôn là nhân vt xut chúng, chính vì thế đọc nhiều mới thấy nhàm, mới thấy đâu đâu cũng có điều gì đó tựa tựa nhau. Quỳnh Mai được khắc họa là một cô gái đang trên đà phát triển của sự nghiệp, những gì cô tri qua t nh ti ln có th chng t rng cô là người được giáo dục trong một môi trường vô cùng tốt, giỏi chuyên môn nhưng thiếu kinh nghiệm sống, những tính cách xấu của nhân vật được tác giả thể hiện một cách thắng thắn, vì cô không hoàn ho nên cuc sng ca cô mi có nhiu câu chuyn d khóc d cười. Các nhân vật được thể hiện bằng nhng tính cách rõ ràng , không ch qua li nói, mà còn là hành động, biểu hiện và những gì mà h liên quan.

Cấu trúc truyện khá lạ và thú vị, bên cạnh phần diễn biến, tác giả cho xen kẽ các email mà các nhân vật trong truyện gửi cho nhau hoặc gửi cho người thân ca mình, qua đó thể hiện được một phần diễn biến câu chuyện mà không theo cách truyền thống của tiểu thuyết như trước giờ.

Chỉ có một điều tôi luôn thắc mắc sau khi đọc xong những câu chuyện như thế, họ – những người trẻ ấy, trải qua bao nhiều biến c, thăng trm ca cuc đi, nim vui, đau kh, bun ti, nhc nhã… và ti phn kết chuyn, h luôn nhn ra rng, đua tranh, ganh đua hay thủ đoạn làm gì cho mt, c sng tht vui v, thoi mái vi nhng gì mình đam mê thì đó mới là niềm vui, đó mới là điu ý nghĩa và đáng sống. Nhưng chả lẽ phải trải qua những biến cố đó họ mới nhận ra đâu mới nơi mình thuc v, thế gi s h đã nhn ra đam mê hoặc nơi mình thuc v mà không cn tri qua nhng biến c thì điều này có giá trị bằng những người đã tri qua thương đau hay không?

Có thể đau khổ sẽ giúp họ trân trọng được hạnh phúc hơn là những người ngay từ ban đầu đã cm nhn được điều này. Nhưng liệu những người sống hạnh phúc và thoải mái có mãi gi được điều đó hay không, có thật nhiều những điều mà chúng ta không thể đoán biết trước được, chỉ biết là cứ làm những điều mình thích và sng hết mình, và không được phép hối hận về những điều đã làm. 

Đ Hng Ngc


  next page >